Thứ Ba, 2 tháng 12, 2014

12 LỜI KHUYÊN HỮU ÍCH GIÚP BẠN PHÁT TRIỂN BẢN THÂN 
 Chào bạn, Phát triển bản thân là một lĩnh vực không xa lạ, thậm chí là "xưa như trái đất". Đối với ngành quản trị nhân sự, kỹ năng đào tạo về phát triển bản thân cho nhân viên là kỹ năng quan trọng. Một tổ chức thành công là một tổ chức mà trong đó nhân viên luôn biết tự hoàn thiện bản thân mình, có mục đích và hướng đi rõ ràng cho cuộc đời mình. Theo một khảo sát tại Ấn Độ, trên thế giới có hơn 358.000 đầu sách liên quan đến kỹ năng tự phát triển bản thân trong đó có hơn 1130 đầu sách phổ biến bằng tiếng Anh thì hơn 90% đầu sách tiếng Anh này có chung 12 lời khuyên dưới đây. Như vậy có nghĩa là chỉ cần đọc bài này thôi thì coi như đã lướt hơn 1000 đầu sách rồi đấy.
 1. Bạn là người tạo ra cuộc sống của chính bạn Bạn không phải là nạn nhân dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào. Bạn có 100% quyền làm chủ bản thân và bạn cũng chịu trách nhiệm 100% về những thành công hay thất bại của bạn trong cuộc sống. Bạn có quyền thay đổi cuộc sống của bạn ngày càng tốt đẹp và hạnh phúc hơn. Hãy luôn nhớ rằng, cho dù bạn nghĩ cuộc sống này tồi tệ hay hạnh phúc, bạn luôn đúng.
 2. Bạn là người quyết định suy nghĩ của mình Không ai có thể quyết định cho bạn là bạn nên suy nghĩ như thế nào. Bạn suy nghĩ sao là do chính quyết định của bạn. Chỉ có bạn mới có thể tạo cảm xúc cho mình về thành công hay thất bại khi đương đầu với 1 vấn đề nào đó. Bài học ở đây là không nên bị ảnh hưởng bởi cảm xúc xung quanh, giữa những khó khăn, bạn luôn có quyền tự do lựa chọn.
 3. Hãy luôn nghĩ rằng mình đã làm được, thực tế bạn sẽ làm được Nếu bạn muốn tự tin, giàu có, hạnh phúc, hãy nghĩ rằng bạn đang thành công và đang hạnh phúc. Hãy cư xử như thể bạn đang thành công, đang hạnh phúc và giàu có. Đến một lúc quay lại, bạn sẽ thấy mình đã tự tin, hạnh phúc và giàu có tự lúc nào.
 4. Luôn kiên trì theo đuổi mục đích Mục đích của cuộc đời là những gì bạn làm mà đem lại cho bạn niềm vui thích, phát huy tất cả tiềm năng của bạn. Bạn luôn làm vì thật sự muốn được làm. Nếu ai đó trả tiền hay không trả tiền cho bạn, bạn vẫn làm một cách say mê nhất. Hãy luôn xác định cho mình mục đích đó và kiên trì theo đuổi.
 5. Thiết lập mục tiêu dài hạn ngắn hạn và mục tiêu hằng ngày Liệt kê từ 5 đến 10 mục tiêu bạn phải hoàn thành trong đời. Chia nhỏ mục tiêu lớn thành những mục tiêu con, chia nhỏ mục tiêu con thành những hành động cho từng ngày. Mỗi ngày kiên trì hoàn tất theo kế hoạch bạn sẽ tiến dần đến mục tiêu.
 6. Sống trọn vẹn cho hiện tại Trong cuộc sống bạn sẽ gặp nhiều vấn đề hoặc những ám ảnh trong quá khứ cũng như những lo lắng cho tương lai. Tuy nhiên quá khứ thì đã qua còn tương lai thì chưa đến. Hãy biết sống trọn vẹn trong ngày hôm nay, đó là cách tốt nhất để quên quá khứ không hay và chuẩn bị chu đáo cho tương lai. 7. Luôn nghĩ đến những điều mình muốn Bạn muốn hút cho mình điều gì? Sự hạnh phúc, sự giàu có, sự thành đạt, các kỹ năng... hãy luôn nghĩ về nó. Thay vì cứ mãi lo lắng về những rủi ro, hãy nghĩ nhiều hơn đến những điều mình muốn. Nhiều chuyên gia đã chứng minh bằng thực nghiệm rằng bạn nghĩ và tập trung về điều gì thì bạn sẽ đạt được điều đó không sớm thì muộn.
 8. Mở rộng vùng "thoải mái" Vùng "thoải mái" là vùng mà bạn cảm thấy tự tin, an tâm để hoạt động. Bạn càng mở rộng vùng này, bạn càng có nhiều cơ hội thành công đến với mình. Việc mở rộng vùng "thoải mái" có được từ quy trình 3 bước: xác định vùng cần bước tới, chuẩn bị kiến thức cuối cùng là trải nghiệm bằng hành động từ đó đúc kết và rút kinh nghiệm.
 9. Biết cảm ơn và thưởng thức những gì bạn đạt được Mỗi buổi sáng thức dậy, hãy cảm ơn và cảm nhận những thành công mình đã đạt được dù rất nhỏ. Điều này giúp bạn có thêm động lực để bước tiếp trên con đường chinh phục mục tiêu.
 10. Hãy mạnh dạn yêu cầu Đừng quá lo lắng khi bạn yêu cầu người khác. Bạn hãy biết cách đòi hỏi giống như đứa trẻ. Khi nó muốn điều gì, nó sẽ đòi, lần này không được thì lần khác, lần khác không được thì lần khác nữa. Cứ như thế, đến khi nào đòi được thì thôi. Nếu bạn muốn điều gì trong cuộc sống, hãy yêu cầu để có nó. Nếu không yêu cầu được, hãy tự hỏi hoặc hỏi người khác cách làm sao để có nó.
 11. Học hỏi từ những người đã thành công Nếu trên núi có ngọn đèn, chắc chắn dưới chân núi có con đường. Đừng quá suy nghĩ về việc tại sao những người thành đạt đạt được điều họ thành đạt. Hãy phân tích và bắt chước cách họ làm để thành công. Chỉ như vậy thôi. Học hỏi theo những gì họ đã làm, bạn chắc chắn cũng sẽ đạt được thành công tương tự.
 12. Hãy tránh xa những kẻ luôn kêu ca Những kẻ luôn kêu ca là những kẻ luôn không muốn bạn thành công. Nếu bạn đã thành công, những người này sẽ tìm cách dìm bạn lại. Hãy tránh xa những người chỉ biết kêu ca mà không biết hành động. Nếu thấy họ kêu ca, hãy nói "tôi nghĩ không đúng trong trường hợp tôi" và tránh xa họ ra. Tránh xa những kẻ kêu ca mà không làm là bạn đã chuẩn bị cho 50% thành công rồi đấy. 12 lời khuyên trên là 12 lời khuyên có mặt trên hơn 90% các sách đào tạo về tự phát triển bản thân. Hy vọng nó sẽ giúp ích được bạn. Chúc bạn thành công. (st)

Thứ Năm, 7 tháng 8, 2014

Bill Gates on energy: Innovating to zero!



Tôi muốn nói về vấn đề năng lượng và khí hậu ngày nay. Và điều đó có lẽ hơi gây ngạc nhiên một chút bởi vì công việc chính của tôi chủ yếu là về vắc-xin và hạt giống, về những gì chúng ta cần để sáng chế và hiện thực nhằm giúp 2 tỷ người nghèo có được cuộc sống tốt hơn. 
Nhưng năng lượng và khí hậu là những vấn đề thực sự quan trọng đối với những người này, thực tế, đối với họ, nó còn quan trọng hơn bất kì ai trên hành tinh này. Khí hậu ngày càng xấu đi, điều đó có nghĩa là sau nhiều năm, họ sẽ mất mùa thường xuyên hơn. Sẽ không có nhiều mưa, không đủ nước. Mọi thứ sẽ thay đổi theo những cách làm cho môi trường sống của họ càng trở nên bấp bênh. Và điều đó dẫn đến sự đói nghèo. Nó dẫn đến sự không chắc chắn, dẫn đến sự náo động. Vậy, sự thay đổi khí hậu sẽ là một điều khủng khiếp đối với họ.
Bên cạnh đó, giá năng lượng cũng rất quan trọng. Trên thực tế, nếu như bạn có thể chọn một thứ với giá thấp, để giảm sự nghèo nàn, bạn sẽ lấy năng lượng Hiện nay, giá năng lượng đang giảm dần theo thời gian. Thực sự, một nền văn minh tiên tiến có được là do dựa trên những tiến bộ trong lĩnh vực năng lượng. Cuộc cách mạng than đá đã cung cấp chất đốt cho cuộc cách mạng công nghiệp, và thậm chí vào những năm 1900 chúng ta đã thấy một sự giảm giá điện năng chóng mặt và đó là lí do tại sao chúng ta có tủ lạnh, điều hòa, chúng ta có thể tạo ra những thiết bị hiện đại và làm rất nhiều thứ khác. Và, chúng ta đang sống trong một thế giới giàu có về điện năng. Nhưng, khi chúng ta giảm giá như vậy — và hãy cùng giả định rằng nó đã rẻ đi một nửa — chúng ta cần chấp nhận một sự chịu đựng mới, và sự chịu đựng đó là phải làm việc với CO2.
CO2 đang làm hành tinh này ấm lên, và phương trình CO2 thực ra là cực kì đơn giản và dễ hiểu. Nếu bạn cộng tổng lượng CO2 được sản xuất ra, loại khí làm cho nhiệt độ tăng lên, và nhiệt độ đó dẫn đến một vài hiệu ứng rất tiêu cực khác. Những hiệu ứng này tác động lên thời tiết, có lẽ là những hiệu ứng xấu, gián tiếp, những thứ mà hệ thống sinh thái tự nhiên không thể điều chỉnh kịp, và các bạn sẽ thấy những sự sụp đổ của hệ sinh thái.
Bây giờ, làm sao các bạn có thể xác định một lượng chính xác từ sự tăng lên của CO2 đến việc nhiệt độ sẽ là bao nhiêu và những phản hồi tích cực ở đâu, có một vài sự không chắc chắn ở đó, nhưng không quá nhiều. Và có một sự không chắc chắn về việc những hiệu ứng đó sẽ tác động xấu đến như thế nào, nhưng chúng sẽ cực kì tồi tệ. Tôi đã đặt câu hỏi này với những nhà khoa học hàng đầu một vài lần, liệu chúng ta thực sự có phải quay trở về điểm số 0? Chúng ta không thể cắt giảm nó đi một nửa hay một phần tư sao? Và câu trả lời là, thậm chí cho đến khi chúng ta trở về gần điểm 0, nhiệt độ vẫn sẽ tiếp tục tăng. Và đó là một thách thức lớn. Nó rất khác với việc nói rằng chúng ta là một cái xe tải cao 12 feet đang cố gắng để chui qua một cây cầu cao 10 feet, và chúng ta có thể cố nén ép lại phần nào để chui qua. Đây là điều mà phải đi từ con số 0.
Hiện nay, chúng ta thải khá nhiều carbonic mỗi năm, trên 26 tỷ tấn. Tính từng người Mỹ thì khoảng 20 tấn. Nhưng với những người dân ở các nước nghèo, con số này ít hơn một tấn. Trung bình khoảng năm tấn cho mỗi người trên trái đất. Và, bằng cách này hay cách khác, chúng ta phải thay đổi, phải đưa con số này gần về 0. Nhưng nó lại đang tăng lên liên tục. Chỉ những thay đổi kinh tế riêng lẻ may ra có thể làm dịu lại mọi thứ, chúng ta phải đi từ điểm đang tăng lên rất nhanh đến điểm phải rơi, rơi tất cả xuống đến tận cùng.
Quá trình này có 4 yếu tố. Một chút phép nhân. Vậy, các bạn có một thứ bên tay trái, CO2, thứ mà bạn muốn giảm đến 0, và điều đó sẽ còn phải dựa vào dân số, mức dịch vụ trung bình mà mỗi người sử dụng, lượng năng lượng trung bình cho mỗi dịch vụ đó, và lượng CO2 thải ra trên mỗi đơn vị năng lượng. Hãy cùng xem xét từng thứ trong những điều này và sẽ thấy làm sao chúng ta có thể giảm nó đến số 0. Có lẽ, một trong những con số này sẽ phải tiến đến gần 0. Bây giờ, hãy quay về với môn đại số phổ thông, nhưng hãy xem xét một chút.
Đầu tiên, chúng ta có dân số. Hiện nay, dân số thế giới là 6.8 tỷ người. Nó sẽ tiến thẳng lên 9 tỷ người. Hiện nay, nếu chúng ta thực hiện tốt các công việc trong lĩnh vực vắc-xin mới, các dịch vụ chăm sóc sức khỏe và sức khỏe sinh sản, chúng ta có thể giảm con số này xuống, có lẽ là 10 hay 15%, khi đó, chúng ta sẽ thấy dân số tăng lên khoảng 1.3.
Nhân tố thứ hai là những dịch vụ mà chúng ta sử dụng. Nó bao hàm mọi thứ, thức ăn, quần áo, truyền hình, sự đun nóng. Đây là những thứ rất tốt, và việc xóa bỏ đói nghèo có nghĩa là cung cấp những dịch vụ này cho hầu hết mọi người trên trái đất. Và quả là một điều tuyệt vời nếu con số này tăng lên. Trong một thế giới giàu có, có lẽ khoảng một tỷ người tầng lớp trên, chúng ta có thể cắt giảm và sử dụng ít lại, nhưng hàng năm, con số này, trung bình vẫn cứ đang tăng lên, và vì vậy, những dịch vụ mỗi người sử dụng còn tăng lên đến hơn 2 lần. Đây chúng ta có một dịch vụ rất căn bản. Các bạn có đèn trong nhà mình để có thể xem bài tập về nhà, và, thực tế, những đứa trẻ này thì không, nên chúng phải ra ngoài và đọc bài tập của chúng dưới ánh đèn đường.
Hiện nay, năng suất, E, năng lượng cho mỗi dịch vụ, tại đây, chúng ta cuối cùng cũng có một vài tin tức tốt lành. Chúng ta có vài thứ không tăng lên. Thông qua những phát minh khác nhau và những cách mới để tạo ra ánh sáng, thông qua những loại xe hơi khác nhau, thông qua cách khác nhau để xây dựng các tòa nhà. Có rất nhiều dịch vụ ở đó bạn có thể giảm sử dụng năng lượng cho dịch vụ đó xuống đến mức căn bản, một vài dịch vụ cá nhân, thậm chí có thể cắt giảm đến 90%. Có nhiều dịch vụ khác như làm sao chúng ta tạo ra phân bón, hay làm thế nào để đi máy bay, những nơi các căn phòng cho sự phát triển khá xa, làm chúng gần hơn. Và thế nên, nói chung ở đây, nếu lạc quan mà nói, chúng ta có thể cắt giảm một trong ba nhân tố, hay thậm chí, có lẽ là một trong sáu. Nhưng với ba nhân tố đầu này hiện giờ, chúng ta đã hết sức cố gắng để đi từ 26 tỷ xuống còn 13 tỷ tấn, và sẽ không thể cắt thêm.
Hãy cùng xem xét nhân tố thứ tư này — đây có lẽ là nhân tố chủ chốt — và đây là lượng CO2 thải ra trên mỗi đơn vị năng lượng. Và câu hỏi đặt ra là, bạn có thể biến nó thành số 0? Nếu bạn đốt than, không. Nếu bạn đốt khí tự nhiên, không. Hầu hết các cách chúng ta tạo ra điện ngày nay, ngoại trừ những cách tạo điện khẩn cấp hay hạt nhân, đều thải ra CO2. Và thế nên, những gì chúng ta sắp làm là phải có một thang đo toàn cầu, để tạo ra một hệ thống mới. Và, chúng ta cần những nguồn năng lượng phi thường.
Hiện tại, khi tôi dùng cụm từ phi thường, tôi không có ý nói đến điều gì đó không thể. Mạch vi xử lý là một điều phi thường. Máy tính cá nhân là một điều phi thường. Internet và những dịch vụ của nó cũng là điều phi thường. Vậy nên, những người ở đây đã tham gia sáng chế ra rất nhiều những điều phi thường. Thông thường, chúng ta không có một thời hạn cuối cùng nào cả, bạn không phải tạo ra những điều phi thường trước một ngày cố định. Thông thường, các bạn có thể là đang sẵn sàng, một vài người đang thực hiện, một số khác thì không. 
Nhưng đây là một trường hợp mà chúng ta thực sự phải đẩy nhanh tốc độ lên đến mức tối đa và tạo ra điều phi thường trong một khoảng thời gian vô cùng hạn hẹp.
Tôi đã từng nghĩ, làm thế nào tôi có thể thực sự chụp được cái này? Có một vài loại ảo giác tự nhiên, một vài bằng chứng chứng tỏ rằng có thể chụp được sức tưởng tượng của con người ở đây? Tôi đã từng nghĩ về thời gian cách đây khoảng 1 năm, khi tôi mang những con muỗi, và không biết làm sao mọi người đều thích thú nó. Tôi thực sự đã xem xét đến ý tưởng về việc, các bạn biết đấy, có khá nhiều người dân phải sống cùng với muỗi. Với vấn đề năng lượng, tất cả những gì tôi có thể đạt được là đây. Tôi đã quyết định rằng thả những con đom đóm sẽ là đóng góp của tôi cho môi trường ở đây năm nay. Ở đây, chúng ta có vài loại đom đóm tự nhiên. Tôi được biết rằng chúng không cắn, thực tế, chúng thậm chí sẽ không ra khỏi cái bình.
Giờ thì có tất cả những giải pháp cường điệu như vậy, nhưng chúng cũng không thực sự được ứng dụng quá nhiều. Chúng ta cần những giải pháp, không phải chỉ một mà là hơn thế, những giải pháp có những thang đo không thể tin cậy được và không thực tiễn, và, mặc dù có rất nhiều hướng giải quyết mà người ta đang tìm kiếm, tôi thực sự chỉ thấy 5 cái có thể đạt được cái gì đó lớn hơn. Tôi loại bỏ thủy triều, địa nhiệt, sự nóng chảy, nhiên liệu sinh học. Những cái đó có thể tạo ra vài sự đóng góp, và chúng có thể làm tốt hơn tôi mong đợi, tốt hơn rất nhiều, nhưng điểm chính của tôi ở đây là chúng ta sẽ phải làm việc trên từng cái một trong số 5 cái này, và chúng ta không thể từ bỏ bất kì cái nào trong số chúng chỉ bởi vì chúng làm ta nản chí, hay bởi vì chúng đặt ra những thách thức đáng kể.
Trước tiên hãy cùng xem xét lại việc sử dụng các nhiên liệu cũ, một là than đá, hai là khí tự nhiên. Những gì các bạn cần làm ở đó, dường như khá đơn giản, nhưng không hề, và đó là việc hút hết CO2, sau đó bạn đốt nó, đi qua ống hơi, nén nó lại, tạo thành một chất lỏng, đặt nó ở đâu đó, và hi vọng nó sẽ ở đó. Hiện giờ chúng ta có vài cuộc thí nghiệm nhằm làm điều này ở mức công suất 60-80% nhưng để đạt được 100%, điều đó sẽ cực kì khó khăn, và việc thống nhất rằng nên đặt lượng CO2 này ở đâu sẽ trở nên khó khăn, nhưng điều khó khăn nhất ở đây lại là vấn đề trong dài hạn. Ai sẽ đảm bảo điều đó? Ai sẽ đảm bảo rằng một vài thứ thực sự lớn hơn hàng tỷ lần so với bất kì kiểu lãng phí mà bạn nghĩ vào vấn đề hạt nhân và những thứ khác? Đây là rất nhiều Và kia là một cái khó nhằn.
Tiếp theo sẽ là hạt nhân. Nó cũng có ba vấn đề lớn. Chi phí cao, cụ thể hơn là tại các quốc gia có mức độ ổn định cao. Vấn đề an toàn, đảm bảo thực sự không có gì có thể sai lệch, rằng mặc dù bạn có những nhà điều hành này, rằng nhiên liệu sẽ không dùng để chế tạo vũ khí. Rồi thì các bạn làm gì với sự lãng phí? Và, mặc dù nó không rất lớn, có rất nhiều mối quan tâm về vấn đề này. Con người cần được cảm thấy ổn định, an toàn về nó. Vậy nên ba vấn đề cực kì khó nhằn này có lẽ có thể giải quyết, và, nên được tiếp tục làm việc.
Ba điều cuối cùng trong năm điều, tôi sẽ gộp chúng với nhau. Đây là những gì người ta thường biết đến như là những nguồn năng lượng tái phục hồi. Và chúng thực ra — mặc dù thực sự tuyệt vời khi không cần thêm nhiên liệu nữa — vẫn có nhiều điểm bất lợi. Một là mật độ năng lượng được tập trung trong những công nghệ này giảm đáng kể so với một nhà máy năng lượng. Đây là nông trường năng lượng, bạn đang nói đến rất nhiều dặm vuông, rộng hơn hàng nghìn lần bạn có thể nghĩ về một nhà máy năng lượng thông thường. Đây cũng là những nguồn bị đứt đoạn. Mặt trời không chiếu sáng cả ngày, cũng không phải mọi ngày, và giống như vậy, gió không phải lúc nào cũng thổi. Vậy nên, nếu bạn phụ thuộc vào những nguồn này, bạn phải có một vài cách để tích lũy năng lượng trong suốt thời gian mà nó không có sẵn ở đó. Chúng ta có thách thức lớn về chi phí ở đây. Chúng ta có những thách thức về sự chuyển tải. Ví dụ, nói đến nguồn năng lượng này ở bên ngoài quốc gia của các bạn, bạn không chỉ cần năng lượng, mà bạn còn cần phải giải quyết những rủi ro về việc năng lượng đến từ những nơi khác.
Và cuối cùng, vấn đề dự trữ này. Và để đo lường điều này, tôi đã kiểm tra và xem xét tỉ mỉ tất cả các loại pin đã được sản xuất, cho xe hơi, máy tính, điện thoại, đèn chiếu, mọi thứ, và so sánh chúng với lượng điện năng mà thế giới dùng, và những gì tôi thấy là tất cả những loại pin chúng ta sản xuất hiện giờ chỉ có thể lưu trữ ít hơn 10 phút cho tất cả các loại năng lượng. Và vì vậy, thực tế, chúng ta cần một sự đột phá lớn ở đây, một thứ gì đó sẽ là một nhân tố của một thứ tốt hơn hàng trăm lần những thành tựu chúng ta hiện nay. Điều đó không phải là không phải là không thể, nhưng cũng không phải là một điều dễ dàng. Hiện nay, cái này xuất hiện khi bạn cố nắm lấy những nguồn năng lượng không liên tục phía trên, nói rằng, 20-30% những gì bạn đang sử dụng. Nếu bạn hy vọng nó đạt đến 100%, bạn cần đến một loại pin kì diệu đến không tin nổi.
Bây giờ, chúng ta sẽ làm thế nào để tiến gần đến vấn đề này: cách tiếp cận nào là đúng? Đây có phải là một dự án Manhattan? Thứ gì có thể đem chúng ta đến đó? Chúng ta cần nhiều công ty làm việc cho điều đó, hàng trăm. Trong mỗi năm đường dẫn này, chúng ta cần ít nhất một trăm người. Và khá nhiều trong số họ, bạn sẽ thấy và nói rằng họ điên khùng. Tốt thôi. Và tôi nghĩ, ở đây tại TED, chúng ta có khá nhiều nhiều đang theo đuổi điều này. Bill Gross có vài công ty, bao gồm một cái mà ông ta gọi là eSolar sở hữu một số công nghệ nhiệt mặt trời tuyệt vời. Vinod Khosla đầu tư vào hàng tá công ty đang làm những thứ khá tuyệt và rất có khả năng, và tôi đang cố gắng hỗ trợ họ. Nathan Myhrvold và tôi thực sự đang hỗ trợ cho một công ty đó là một đơn vị đang tiếp cận hạt nhân, điều này có lẽ sẽ gây ngạc nhiên. Có nhiều sự đổi mới trong lĩnh vực hạt nhân: đơn vị, tính lỏng. Và sự đổi mới đã thực sự dừng lại trong ngành công nghiệp này cách đây ít lâu, và ý tưởng về việc có vài ý tưởng hay khác đang nằm rải rác đâu đó không phải là điều quá ngạc nhiên.
Ý tưởng về Terrapower là, thay vì đốt một lượng uranium, với 1% là U235, chúng tôi đã quyết định đốt 99% với U238. Đó là một ý tưởng điên rồ. Trên thực tế, người ta đã nói nhiều về vấn đề này một thời gian, nhưng họ không thể tính toán được chính xác liệu nó có hoạt động hay không, và thông qua sự tham gia của những chiếc siêu máy tính hiện đại giờ thì các bạn có thể tính toán và thấy rằng, vâng, với những hướng tiếp cận vật liệu đúng, nó sẽ hoạt động.
Và bởi vì bạn đang đốt 99% đó, bạn đã cải thiện đánh kể bảng chi phí. Thực ra thì các bạn đốt sạch những gì lãng phí, và bạn có thể dùng nó thực sự như là nhiên liệu tất cả những thứ đồ thừa từ hoạt động hàng ngày. Thế nên, thay vì lo lắng về chúng, bạn hãy nắm lấy điều này. Đây là một điều tuyệt vời. Nó giống như một cây nến. Bạn có thể thấy đây là một cây gỗ, thường nói về những hoạt động khuyến khích du lịch. Theo thuật ngữ nhiên liệu, đây chính là giải pháp cho vấn đề. Tôi có một bức ảnh tại đây, một nơi ở Kentucky. Đây là những đồ thừa thãi, 99%, chúng được tách ra khỏi những phần họ đốt, và được gọi là uranium rỗng. Đó sẽ là năng lượng cho nước Mỹ trong hàng trăm năm. Và đơn giản hơn bằng cách lọc nước biển trong một quá trình không tốn kém, các bạn sẽ có đủ nhiên liệu cho toàn bộ đời sống của mọi người trên hành tinh.
Các bạn biết đấy, phía trước còn rất nhiều thách thức, nhưng đây chỉ là một ví dụ trong số hàng trăm của hàng trăm ý tưởng mà chúng ta cần hướng tới. Hãy suy nghĩ, chúng ta nên đo lường chính mình như thế nào? Bảng báo cáo chính mình sẽ nên ra làm sao? Hãy đến những nơi chúng ta thực sự cần đến, và xem xét điểm trung gian. Đến năm 2050, các bạn sẽ nghe rằng nhiều người nói về 80% cắt giảm này. Điều mà chúng ta nhắm đến, thực sự rất quan trọng. Và 20% đó sẽ được sử dụng để nâng đỡ những gì đang diễn ra ở các nước nghèo, vẫn chỉ có nông nghiệp. Hy vọng rằng, chúng ta sẽ thu xếp được cho rừng và xi măng. Để có được 80% đó, những nước phát triển, bao gồm cả những nước như Trung Quốc, sẽ phải khởi động thế hệ điện năng của họ cùng nhau. Một cấp độ khác là, chúng ta đang triển khai công nghệ không thải này, chúng ta triển khai nó trên tất cả các nước phát triển và đang trong quá trình phổ biến ra những nơi khác. Điều này cực kì quan trọng. Đó là yếu tố chủ chốt trong việc tạo nên bản báo cáo.
Thế nên, hỗ trợ từ đó, bản báo cáo 2020 sẽ như thế nào nhỉ? Một lần nữa, nó nên có 2 yếu tố. Chúng ta nên thông qua những cách đo lường hiệu quả này để bắt đầu những biện pháp cắt giảm. Chúng ta càng thải ra ít, lượng CO2 càng ít, và, vì vậy, nhiệt độ càng ít tăng lên. 
Nhưng theo một vài cách, cấp độ chúng ta đạt được, việc thực hiện những việc không khiến chúng ta đạt được những sự cắt giảm lớn, chỉ có thể bằng, hay thậm chí ít quan trọng hơn một chút so với những cái khác, những mảnh nhỏ của sự đổi mới trong các đột phá này.
Những đột phá này, chúng ta cần chúng với tốc độ tối đa, và chúng ta có thể đo lường thông qua các công ty, các dự án thí điểm, những thứ điều tiết sẽ thay đổi. Có nhiều quyển sách hay được viết về vấn đề này. Quyển sách của Al Gore, "Lựa chọn của chúng ta" và một quyển của David McKay, "Năng lượng có thể chịu đựng được mà không có bầu khí quyển nóng". Chúng thực sự xem xét tỉ mỉ nó và tạo ra một cái sườn để có thể thảo luận rộng rãi, bởi vì chúng ta cần sự hỗ trợ rộng rãi, thống nhất cho vấn đề này. Có nhiều thứ phải đi cùng với nhau.
Thế nên đây là một điều ước. Sáng tạo ra công nghệ này là một điều ước cực kì tha thiết và chắc chắn. Nếu bạn cho tôi một điều ước trong 50 năm tới, tôi có thể chọn ai làm tổng thống, tôi có thể chọn một loại vắc xin, thứ gì mà tôi thích, hay tôi có thể chọn điều này chỉ cần một nửa chi phí để phát minh ra những gì không CO2, đây là điều ước mà tôi sẽ chọn. Đây là điều ước với tác động to lớn nhất. Nếu chúng ta không chọn điều ước này, ranh giới giữa những người nghĩ về ngắn hạn và dài hạn sẽ vô cùng khủng khiếp, giữa Mỹ và Trung Quốc, giữa những nước giàu và nghèo, và hầu hết tất cả cuộc sống của hai tỷ người đó sẽ càng trở nên xấu hơn.
Chúng ta phải làm gì? Tôi đang kêu gọi các bạn bước tiếp đến đâu? Chúng ta cần tài trợ cho nghiên cứu nhiều hơn nữa. Khi mà các quốc gia kết hợp lại với nhau tại một số địa điểm như Copenhagen, họ không nên chỉ nói về CO2. Họ nên thảo luận về chương trình cải cách này, và bạn sẽ ngạc nhiên khi biết về mức chi trả thấp đến khác thường cho những tiếp cận mang tính sáng tạo như thế này. Chúng ta cần sự khuyến khích thị trường, thuế CO2, hạn mức và thương mại, thứ gì đó có thể đẩy cái giá này ra khỏi đó. Chúng ta cần lấy cái thông điệp ra ngoài. Chúng ta cần có cuộc đối thoại này trở nên có ý chí hơn, cuộc đối thoại hiểu biết hơn, bao gồm cả những bước mà các chính phủ đã hoạch định. Đây là một điều ước quan trọng, nhưng đó chính là điều tôi nghĩ chúng ta có thể đạt được.
Cảm ơn các bạn. Cảm ơn.
Chris Anderson: Cảm ơn. Cảm ơn. Cảm ơn. Tôi hiểu thêm về Terrapower, đúng vậy — Ý tôi là, trước tiên, ông có thể cho biết về ý nghĩa của loại thang đo đầu tư nào không?
Bill Gates: Thực ra, làm việc với phần mềm, mua những siêu máy tính, thuê tất cả những nhà khoa học giỏi, những gì chúng tôi đã làm, đó chỉ là hàng 10 của hàng triệu, và chúng tôi thậm chí đã từng kiểm tra vật liệu của mình tại một lò phản ứng ở Nga để đảm bảo rằng thiết bị của mình hoạt động chính xác, bạn cũng sẽ chỉ nâng lên được con số hàng trăm của hàng triệu. Điều khó khăn ở đây là xây dựng lò phản ứng thí điểm, tìm ra được vài tỷ, tìm ra được bộ máy điều chỉnh, địa điểm sẽ thực sự xây dựng nhà máy đầu tiên. Bạn hãy thử xây dựng cái đầu tiên một lần, nếu nó hoạt động như được quảng cáo, thì rõ ràng là đã đến lúc, bởi vì nền kinh tế, mật độ năng lượng, rất khác với hạt nhân như chúng ta biết.
CA: Và, để hiểu đúng nó, điều này bao gồm việc xây dựng từ sâu bên trong nền tảng gần như giống với kiểu thẳng đứng của cột nhiên liệu hạt nhân, loại tiêu tốn uranium này, và sau đó quá trình bắt đầu tại điểm trên cùng và một vài công việc sẽ giảm xuống?
BG: Đúng vậy. Ngày nay, các bạn luôn luôn tiếp nhiên liệu cho các hoạt động, các bạn có rất nhiều người và rất nhiều mối quan tâm có thể bị sai lệch, điều đó ở mọi nơi thậm chí là khi bạn mở nó ra và di chuyển mọi thứ tới lui. Điều đó không tốt lắm. Nếu bạn có nguồn nhiên 
liệu cực rẻ đến nỗi có thể sử dụng đến 60 năm sau — thì hãy nghĩ về nó như một khúc cây gỗ — đặt nó xuống và đừng rước thêm bất kỳ điều phức tạp nào tương tự. Và đặt chúng ở đó, đốt chúng trong 60 năm nữa, và thế là xong.
CA: Vậy là một nhà máy hạt nhân là một giải pháp cho vấn đề lãng phí của chính nó.
BG: Yeah. Những gì đang xảy ra với sự lãng phí, các bạn có thể đặt nó ở kia — theo phương pháp này, sẽ có ít sự lãng phí hơn — rồi thì các bạn có thể thực sự đem chúng đi, và trộn lẫn vào với những cái khác và đốt hết. Và chúng ta thực sự bắt đầu bằng cách hạn chế những sự lãng phí đang tồn tại hôm nay, những thứ đang nằm trong những hồ bơi mát mẻ hay những cái thùng này bằng những hoạt động của mình. Đó chính là khởi đầu của nhiên liệu mà chúng ta cần. Thế nên, những gì được coi là vấn đề từ các hoạt động, phản ứng đó thực sự lại là những gì phục vụ và nuôi dưỡng chúng ta, và chúng ta chắc chắn sẽ giảm đi được sự lãng phí một cách đáng kể bởi vì các bạn đã xem xét kĩ lưỡng qui trình này.
CA: Nhưng về những gì ông đang nói với những người khác trên toàn thế giới về khả năng ở đây, đâu là nơi thích hợp nhất để làm hoạt động với điều này?
BG: Thực ra, chúng ta không cần thiết phải chọn một địa điểm cụ thể nào cả, và có rất nhiều luật lệ bất thành văn thú vị về bất cứ thứ gì được gọi là hạt nhân, do đó chúng ta có rất nhiều mối quan tâm, những người đến từ các công ty ở Nga, Ấn Độ, Trung Quốc. Tôi đã quay lại xem xét ủy ban thư kí năng lượng ở đây, nói chuyện về việc làm sao điều này có thể ăn khớp với lịch trình năng lượng. Tôi khá là lạc quan. Bạn biết đấy, người Pháp và người Nhật đã làm một vài việc. Đây chỉ là một biến thể của những gì đã được thực hiện. Nó là một tiến bộ quan trọng, nhưng nó là một hoạt động nhanh chóng, và khá nhiều quốc gia phải cùng xây dựng, bất kỳ người nào thực hiện một phản ứng nhanh, là một thí sinh ở nơi biến thể đầu tiên được xây dựng.
CA: Như vậy theo ông, kế hoạch làm việc và việc có khả năng xảy ra của việc lấy một thứ gì đó giống như cuộc sống này?
BG: Chúng ta cần, đối với một trong những cái thang đo cao thế này, những thứ thuộc thế hệ điện-điện tử chúng cần phải rất rẻ, chúng ta có 20 năm để phát minh và sau đó 20 năm để triển khai thực hiện. Đó là một dạng hạn cuối mà những mô hình thuộc về môi trường đã chứng minh cho chúng ta thấy rằng cần phải đáp ứng đúng. Và, các bạn biết đấy, Terrapower, nếu những thứ này được thực hiện tốt, những thứ đang được đặt niềm mong ước rất lớn, có thể đáp ứng được điều trên một cách dễ dàng. Và may mắn thay, có hàng tá công ty, chúng ta cần phải có hàng trăm, tương tự như vậy, nếu những nhà khoa học của họ làm việc hiệu quả, nếu những quĩ đầu tư cho những nhà máy thí điểm hoạt động tốt, họ có thể cạnh tranh cho điều này. Và tốt nhất nếu những thành công này được nhân lên, bởi vì rồi thì bạn có thể sử dụng sự kết hợp của những thứ đó. Chúng ta chắc chắn cần một cái gì đó để thành công.
CA: Theo những thay đổi trò chơi, đây có phải là điều lớn nhất mà ông có thể nhận thấy ngoài kia?
BG: Một cú đột phá về năng lượng là điều quan trọng nhất hiện giờ. Nó sẽ là, thậm chí không cần đến các hạn chế về môi trường, nhưng hạn chế về môi trường sẽ làm cho nó còn phát triển hơn nhiều. Trong môi trường hạt nhân này, có rất nhiều nhà sáng tạo khác. Các bạn biết đấy, chúng ta không biết việc của họ và chúng ta biết cái này, đây là một hướng tiếp cận khác. Có một loại phản ứng dạng lỏng, dường như có một chút khó khăn, nhưng có lẽ là họ nói về chúng ta. Và cũng có những cái khác, nhưng vẻ đẹp ở đây là mẫu uranium chứa đựng năng lượng lớn hơn cả triệu lần so với một mẫu than đá, và nếu như các bạn có thể giải quyết những yếu tố tiêu cực cơ bản nhất là phóng xạ, dấu vết và chi phí, thì tiềm năng, theo hiệu ứng trên đất liền và những thứ khác, thì nó sẽ hầu hết nằm trong nhóm của chính nó mà thôi.
CA: Nếu như điều này không hiệu quả thì sao? Chúng ta có phải bắt đầu tìm kiếm những phương pháp đo lường khẩn cấp khác để tiếp tục thử và giữ cho nhiệt độ của trái đất được ổn định?
BG: Nếu các bạn tính đến trường hợp đó, thì nó cũng giống như là bạn ăn quá nhiều, bội thực và dẫn đến một cơn đau tim vậy. Rồi thì các bạn đi đâu? Các bạn rất có thể sẽ phải tiến hành một cuộc phẫu thuật tim hay gì đó. Có một ngành nghiên cứu về những gì được gọi là địa chất công trình, trong đó áp dụng khá nhiều các kĩ thuật khác nhau nhằm hạn chế sự nóng lên nhằm mục đích kéo dài cho chúng ta thêm 20, 30 năm nữa để mà hành động cùng nhau. Giờ đây, nó là một chính sách bảo hiểm. Hãy hi vọng rằng các bạn sẽ không cần phải làm vậy. Một vài người nói rằng bạn không nên có một chính sách bảo hiểm nào khi làm việc bởi vì điều đó sẽ khiến bạn trở nên lười biếng, bạn sẽ tiếp tục ăn nhiều như trước bởi vì bạn biết một ca phẫu thuật tim sẽ cứu được bạn. Tôi không chắc rằng điều đó là khôn ngoan, tùy vào tầm quan trọng của vấn đề, nhưng giờ về cuộc thảo luận về địa chất công trình về việc, nên làm gì sau hậu trường trong trường hợp mọi thứ diễn ra nhanh hơn, hoặc là sự cách tân này được thực hiện chậm hơn nhiều so với những gì chúng ta hi vọng.
CA: những điều hoài nghi về khí hậu: nếu như ông có một hay hai câu để nói với họ, ông sẽ làm thế nào để thuyết phục họ rằng họ đã sai?
BG: Thật không may mắn, những người theo chủ nghĩa hoài nghi như vậy lại đến từ nhiều phái khác nhau. Những người thực sự có những tranh luận khoa học rất ít. Phải chăng là họ đang nói rằng có những hiệu ứng phản hồi tiêu cực ì với những đám mây nhằm bù lại những thứ khác? Có rất, rất ít những thứ mà họ có thể nói đến có một cơ hội cho một triệu những thứ như vậy. Vấn đề chính chúng ta có ở đây là một dạng vấn đề giống như bệnh AIDS vậy. Các bạn phạm sai lầm bây giờ, và bạn sẽ phải gánh chịu hậu quả sau này. Và khi bạn có tất cả những vấn đề cấp bách, ý tưởng về việc khổ trước sướng sau — và một thứ gì đó bấp bênh. Trên thực tế, theo báo cáo của IPCC, không cần thiết phải đến trường hợp xấu nhất, và có rất nhiều người giàu có trên thế giới đã nghiên cứu báo cáo này và nói rằng, đúng, đó không phải là Thực tế là đó chính là những phần bấp bênh, không chắc chắn sẽ dẫn chúng ta về đây, Nhưng giấc mơ của tôi ở đây là, nếu như các bạn có thể xoay chuyển được tình hình kinh tế, và chạm phải những rào cản, những sự nhượng bộ về CO2 thì những người theo chủ nghĩa hoài nghi sẽ nói, được thôi, tôi không quan tâm rằng điều đó có giảm bớt CO2 hay không, thực ra tôi mong nó giảm bớt lượng CO2, nhưng tôi đoán tôi sẽ chấp nhận nó bởi vì nó rẻ hơn những gì trước đây.
CA: Và, đó sẽ là câu trả lời của ông đối với những tranh luận Bjorn Lomborg, rằng về cơ bản nếu ông đầu tư tất cả vào năng lượng này để cố gắng giải quyết vấn đề CO2, nó có thể sẽ làm sụp đổ những thành tựu khác của ông trong việc cố gắng để tiến đến một thế giới không nghèo đói, sốt rét, vân vân. Thật là một sự lãng phí ngu ngốc các nguồn tài nguyên của Trái Đất khi vung tiền vào đó khi mà chúng ta có thể làm rất nhiều thứ tốt đẹp hơn.
BG: Chi phí thực sự cho bộ phận R&D (Nghiên cứu và phát triển) — nói rằng nước Mỹ nên đầu tư thêm 10 tỷ mỗi năm so với con số bây giờ — đó không phải là điều quá kinh khủng. Nước Mỹ nên lấy từ những nguồn khác. Những việc mà các bạn kiếm được nhiều tiền, và đây, những con người lý trí có thể không đồng ý, khi mà các bạn có một thứ gì đó phi kinh tế và các bạn phải cố gắng để quyên góp cho nó. Điều đó, đối với tôi, gần như là một sự lãng phí. Còn nếu không, bạn sẽ tiếp cận rất gần với vấn đề, chỉ cần gây quỹ thêm một chút thôi và nó sẽ trở nên rất rẻ. Tôi tin rằng chúng ta nên thử nhiều thứ có tiềm năng hơn nữa để giảm thiểu chi phí nhiều hơn. Nếu như các vụ trao đổi mà các bạn tiến hành là, chúng ta hãy cho như năng lượng là siêu đắt, thì những người giàu có thể tạo ra nó. Ý tôi là, tất cả chúng ta ở đây đều có thể trả nhiều hơn gấp 5 lần cho năng lượng mà mình sử dụng mà vẫn không sao. Thảm họa xảy đến cho 2 tỷ người nghèo đói kia. Và thậm chí Lomborg có thay đổi. Thông điệp của ông ấy bây giờ là, tại sao lại không thảo luận thêm nhiều nữa về R&D. Ông ấy vẫn, vì những vấn đề ban đầu của ông ấy, vẫn liên kết với phái hoài nghi, nhưng ông ấy cũng nhận ra rằng đó là một phái khá đơn độc, và vì thế, ông ta tập trung vào điểm R&D. Và rồi, có một nguy cơ về thứ gì đó mà tôi nghĩ rằng hợp lý. Bộ phận R&D, thật điên rồ khi nó chỉ được hỗ trợ một phần nhỏ.
CA: Bill, tôi nghĩ rằng tôi phải nói thay cho hầu hết những người ở đây rằng, tôi thực sự hi vọng ước mong của ông thành sự thật. Cảm ơn ông rất nhiều.
BG: Cám ơn.
—————————————————————–

[Transcript] Bill Gates: Innovating to zero!


I'm going to talk today about energy and climate. And that might seem a bit surprising because my full-time work at the Foundation is mostly about vaccines and seeds, about the things that we need to invent and deliver to help the poorest two billion live better lives. But energy and climate are extremely important to these people — in fact, more important than to anyone else on the planet. The climate getting worse means that many years, their crops won't grow: There will be too much rain, not enough rain, things will change in ways that their fragile environment simply can't support. And that leads to starvation, it leads to uncertainty, it leads to unrest. So, the climate changes will be terrible for them.
Also, the price of energy is very important to them. In fact, if you could pick just one thing to lower the price of, to reduce poverty, by far you would pick energy. Now, the price of energy has come down over time. Really advanced civilization is based on advances in energy. 
The coal revolution fueled the Industrial Revolution, and, even in the 1900s we've seen a very rapid decline in the price of electricity, and that's why we have refrigerators, air-conditioning, we can make modern materials and do so many things. And so, we're in a wonderful situation with electricity in the rich world. But, as we make it cheaper — and let's go for making it twice as cheap — we need to meet a new constraint, and that constraint has to do with CO2.
CO2 is warming the planet, and the equation on CO2 is actually a very straightforward one. If you sum up the CO2 that gets emitted, that leads to a temperature increase, and that temperature increase leads to some very negative effects: the effects on the weather; perhaps worse, the indirect effects, in that the natural ecosystems can't adjust to these rapid changes, and so you get ecosystem collapses.
Now, the exact amount of how you map from a certain increase of CO2 to what temperature will be and where the positive feedbacks are, there's some uncertainty there, but not very much. And there's certainly uncertainty about how bad those effects will be, but they will be extremely bad. I asked the top scientists on this several times: Do we really have to get down to near zero? Can't we just cut it in half or a quarter? And the answer is that until we get near to zero, the temperature will continue to rise. And so that's a big challenge. It's very different than saying "We're a twelve-foot-high truck trying to get under a ten-foot bridge, and we can just sort of squeeze under." This is something that has to get to zero.
Now, we put out a lot of carbon dioxide every year, over 26 billion tons. For each American, it's about 20 tons; for people in poor countries, it's less than one ton. It's an average of about five tons for everyone on the planet. And, somehow, we have to make changes that will bring that down to zero. It's been constantly going up. It's only various economic changes that have even flattened it at all, so we have to go from rapidly rising to falling, and falling all the way to zero.
This equation has four factors, a little bit of multiplication: So, you've got a thing on the left, CO2, that you want to get to zero, and that's going to be based on the number of people, the services each person's using on average, the energy on average for each service, and the CO2 being put out per unit of energy. So, let's look at each one of these and see how we can get this down to zero. Probably, one of these numbers is going to have to get pretty near to zero. Now that's back from high school algebra, but let's take a look.
First, we've got population. The world today has 6.8 billion people. That's headed up to about nine billion. Now, if we do a really great job on new vaccines, health care, reproductive health services, we could lower that by, perhaps, 10 or 15 percent, but there we see an increase of about 1.3.
The second factor is the services we use. This encompasses everything: the food we eat, clothing, TV, heating. These are very good things: getting rid of poverty means providing these services to almost everyone on the planet. And it's a great thing for this number to go up. In the rich world, perhaps the top one billion, we probably could cut back and use less, but every year, this number, on average, is going to go up, and so, over all, that will more than double the services delivered per person. Here we have a very basic service: Do you have lighting in your house to be able to read your homework? And, in fact, these kids don't, so they're going out and reading their school work under the street lamps.
Now, efficiency, E, the energy for each service, here finally we have some good news. We have something that's not going up. Through various inventions and new ways of doing lighting, through different types of cars, different ways of building buildings — there are a lot of services where you can bring the energy for that service down quite substantially. Some individual services even bring it down by 90 percent. There are other services like how we make fertilizer, or how we do air transport, where the rooms for improvement are far, far less. And so, overall here, if we're optimistic, we may get a reduction of a factor of three to even, perhaps, a factor of six. But for these first three factors now, we've gone from 26 billion to, at best, maybe 13 billion tons, and that just won't cut it.
So let's look at this fourth factor — this is going to be a key one — and this is the amount of CO2 put out per each unit of energy. And so the question is: Can you actually get that to zero? If you burn coal, no. If you burn natural gas, no. Almost every way we make electricity today, except for the emerging renewables and nuclear, puts out CO2. And so, what we're going to have to do at a global scale, is create a new system. And so, we need energy miracles.
Now, when I use the term "miracle," I don't mean something that's impossible. The microprocessor is a miracle. The personal computer is a miracle. The Internet and its services are a miracle. So, the people here have participated in the creation of many miracles. Usually, we don't have a deadline, where you have to get the miracle by a certain date. Usually, you just kind of stand by, and some come along, some don't. This is a case where we actually have to drive at full speed and get a miracle in a pretty tight timeline.
Now, I thought, "How could I really capture this? Is there some kind of natural illustration, some demonstration that would grab people's imagination here?" I thought back to a year ago when I brought mosquitos, and somehow people enjoyed that. It really got them involved in the idea of, you know, there are people who live with mosquitos. So, with energy, all I could come up with is this. I decided that releasing fireflies would be my contribution to the environment here this year. So here we have some natural fireflies. I'm told they don't bite; in fact, they might not even leave that jar.
Now, there's all sorts of gimmicky solutions like that one, but they don't really add up to much. We need solutions — either one or several — that have unbelievable scale and unbelievable reliability, and, although there's many directions people are seeking, I really only see five that can achieve the big numbers. I've left out tide, geothermal, fusion, biofuels. Those may make some contribution, and if they can do better than I expect, so much the better, but my key point here is that we're going to have to work on each of these five, and we can't give up any of them because they look daunting, because they all have significant challenges.
Let's look first at the burning fossil fuels, either burning coal or burning natural gas. What you need to do there, seems like it might be simple, but it's not, and that's to take all the CO2, after you've burned it, going out the flue, pressurize it, create a liquid, put it somewhere, and hope it stays there. Now we have some pilot things that do this at the 60 to 80 percent level, but getting up to that full percentage, that will be very tricky, and agreeing on where these CO2 quantities should be put will be hard, but the toughest one here is this long-term issue. Who's going to be sure? Who's going to guarantee something that is literally billions of times larger than any type of waste you think of in terms of nuclear or other things? This is a lot of volume. So that's a tough one.
Next would be nuclear. It also has three big problems: Cost, particularly in highly regulated countries, is high; the issue of the safety, really feeling good about nothing could go wrong, that, even though you have these human operators, that the fuel doesn't get used for weapons. And then what do you do with the waste? And, although it's not very large, there are a lot of concerns about that. People need to feel good about it. So three very tough problems that might be solvable, and so, should be worked on.
The last three of the five, I've grouped together. These are what people often refer to as the renewable sources. And they actually — although it's great they don't require fuel — they have some disadvantages. One is that the density of energy gathered in these technologies is dramatically less than a power plant. This is energy farming, so you're talking about many square miles, thousands of time more area than you think of as a normal energy plant. Also, these are intermittent sources. The sun doesn't shine all day, it doesn't shine every day, and, likewise, the wind doesn't blow all the time. And so, if you depend on these sources, you have to have some way of getting the energy during those time periods that it's not available. So, we've got big cost challenges here, we have transmission challenges: for example, say this energy source is outside your country; you not only need the technology, but you have to deal with the risk of the energy coming from elsewhere.
And, finally, this storage problem. And, to dimensionalize this, I went through and looked at all the types of batteries that get made — for cars, for computers, for phones, for flashlights, for everything — and compared that to the amount of electrical energy the world uses, and what I found is that all the batteries we make now could store less than 10 minutes of all the energy. And so, in fact, we need a big breakthrough here, something that's going to be a factor of 100 better than the approaches we have now. It's not impossible, but it's not a very easy thing. Now, this shows up when you try to get the intermittent source to be above, say, 20 to 30 percent of what you're using. If you're counting on it for 100 percent, you need an incredible miracle battery.
Now, how we're going to go forward on this — what's the right approach? Is it a Manhattan Project? What's the thing that can get us there? Well, we need lots of companies working on this, hundreds. In each of these five paths, we need at least a hundred people. And a lot of them, you'll look at and say, "They're crazy." That's good. And, I think, here in the TED group, we have many people who are already pursuing this. Bill Gross has several companies, including one called eSolar that has some great solar thermal technologies. Vinod Khosla's investing in dozens of companies that are doing great things and have interesting possibilities, and I'm trying to help back that. Nathan Myhrvold and I actually are backing a company that, perhaps surprisingly, is actually taking the nuclear approach. There are some innovations in nuclear: modular, liquid. And innovation really stopped in this industry quite some ago, so the idea that there's some good ideas laying around is not all that surprising.
The idea of TerraPower is that, instead of burning a part of uranium — the one percent, which is the U235 — we decided, "Let's burn the 99 percent, the U238." It is kind of a crazy idea. In fact, people had talked about it for a long time, but they could never simulate properly whether it would work or not, and so it's through the advent of modern supercomputers that now you can simulate and see that, yes, with the right material's approach, this looks like it would work.
And, because you're burning that 99 percent, you have greatly improved cost profile. You actually burn up the waste, and you can actually use as fuel all the leftover waste from today's reactors. So, instead of worrying about them, you just take that. It's a great thing. It breathes this uranium as it goes along, so it's kind of like a candle. You can see it's a log there, often referred to as a traveling wave reactor. In terms of fuel, this really solves the problem. I've got a picture here of a place in Kentucky. This is the leftover, the 99 percent, where they've taken out the part they burn now, so it's called depleted uranium. That would power the U.S. for hundreds of years. And, simply by filtering seawater in an inexpensive process, you'd have enough fuel for the entire lifetime of the rest of the planet.
So, you know, it's got lots of challenges ahead, but it is an example of the many hundreds and hundreds of ideas that we need to move forward. So let's think: How should we measure ourselves? What should our report card look like? Well, let's go out to where we really need to get, and then look at the intermediate. For 2050, you've heard many people talk about this 80 percent reduction. That really is very important, that we get there. And that 20 percent will be used up by things going on in poor countries, still some agriculture, hopefully we will have cleaned up forestry, cement. So, to get to that 80 percent, the developed countries, including countries like China, will have had to switch their electricity generation altogether. So, the other grade is: Are we deploying this zero-emission technology, have we deployed it in all the developed countries and we're in the process of getting it elsewhere? That's super important. That's a key element of making that report card.
So, backing up from there, what should the 2020 report card look like? Well, again, it should have the two elements. We should go through these efficiency measures to start getting reductions: The less we emit, the less that sum will be of CO2, and, therefore, the less the temperature. But in some ways, the grade we get there, doing things that don't get us all the way to the big reductions, is only equally, or maybe even slightly less, important than the other, which is the piece of innovation on these breakthroughs.
These breakthroughs, we need to move those at full speed, and we can measure that in terms of companies, pilot projects, regulatory things that have been changed. There's a lot of great books that have been written about this. The Al Gore book, "Our Choice" and the David McKay book, "Sustainable Energy Without the Hot Air." They really go through it and create a framework that this can be discussed broadly, because we need broad backing for this. There's a lot that has to come together.
So this is a wish. It's a very concrete wish that we invent this technology. If you gave me only one wish for the next 50 years — I could pick who's president, I could pick a vaccine, which is something I love, or I could pick that this thing that's half the cost with no CO2 gets invented — this is the wish I would pick. This is the one with the greatest impact. If we don't get this wish, the division between the people who think short term and long term will be terrible, between the U.S. and China, between poor countries and rich, and most of all the lives of those two billion will be far worse.
So, what do we have to do? What am I appealing to you to step forward and drive? We need to go for more research funding. When countries get together in places like Copenhagen, they shouldn't just discuss the CO2. They should discuss this innovation agenda, and you'd be stunned at the ridiculously low levels of spending on these innovative approaches. We do need the market incentives — CO2 tax, cap and trade — something that gets that price signal out there. We need to get the message out. We need to have this dialogue be a more rational, more understandable dialogue, including the steps that the government takes. This is an important wish, but it is one I think we can achieve.
Thank you. Thank you.
Chris Anderson: Thank you. Thank you. Thank you. So to understand more about TerraPower, right — I mean, first of all, can you give a sense of what scale of investment this is?
Bil Gates: To actually do the software, buy the supercomputer, hire all the great scientists, which we've done, that's only tens of millions, and even once we test our materials out in a Russian reactor to make sure that our materials work properly, then you'll only be up in the hundreds of millions. The tough thing is building the pilot reactor; finding the several billion, finding the regulator, the location that will actually build the first one of these. Once you get the first one built, if it works as advertised, then it's just clear as day, because the economics, the energy density, are so different than nuclear as we know it.
CA: And so, to understand it right, this involves building deep into the ground almost like a vertical kind of column of nuclear fuel, of this sort of spent uranium, and then the process starts at the top and kind of works down?
BG: That's right. Today, you're always refueling the reactor, so you have lots of people and lots of controls that can go wrong: that thing where you're opening it up and moving things in and out, that's not good. So, if you have very cheap fuel that you can put 60 years in – just think of it as a log — put it down and not have those same complexities. And it just sits there and burns for the 60 years, and then it's done.
CA: It's a nuclear power plant that is its own waste disposal solution.
BG: Yeah. Well, what happens with the waste, you can let it sit there — there's a lot less waste under this approach — then you can actually take that, and put it into another one and burn that. And we start off actually by taking the waste that exists today, that's sitting in these cooling pools or dry casking by reactors — that's our fuel to begin with. So, the thing that's been a problem from those reactors is actually what gets fed into ours, and you're reducing the volume of the waste quite dramatically as you're going through this process.
CA: I mean, you're talking to different people around the world about the possibilities here. Where is there most interest in actually doing something with this?
BG: Well, we haven't picked a particular place, and there's all these interesting disclosure rules about anything that's called "nuclear," so we've got a lot of interest, that people from the company have been in Russia, India, China — I've been back seeing the secretary of energy here, talking about how this fits into the energy agenda. So I'm optimistic. You know, the French and Japanese have done some work. This is a variant on something that has been done. It's an important advance, but it's like a fast reactor, and a lot of countries have built them, so anybody who's done a fast reactor is a candidate to be where the first one gets built.
CA: So, in your mind, timescale and likelihood of actually taking something like this live?
BG: Well, we need — for one of these high-scale, electro-generation things that's very cheap, we have 20 years to invent and then 20 years to deploy. That's sort of the deadline that the environmental models have shown us that we have to meet. And, you know, TerraPower, if things go well — which is wishing for a lot — could easily meet that. And there are, fortunately now, dozens of companies — we need it to be hundreds — who, likewise, if their science goes well, if the funding for their pilot plants goes well, that they can compete for this. And it's best if multiple succeed, because then you could use a mix of these things. We certainly need one to succeed.
CA: In terms of big-scale possible game changes, is this the biggest that you're aware of out there?
BG: An energy breakthrough is the most important thing. It would have been, even without the environmental constraint, but the environmental constraint just makes it so much greater. In the nuclear space, there are other innovators. You know, we don't know their work as well as we know this one, but the modular people, that's a different approach. There's a liquid-type reactor, which seems a little hard, but maybe they say that about us. And so, there are different ones, but the beauty of this is a molecule of uranium has a million times as much energy as a molecule of, say, coal, and so — if you can deal with the negatives, which are essentially the radiation — the footprint and cost, the potential, in terms of effect on land and various things, is almost in a class of its own.
CA: If this doesn't work, then what? Do we have to start taking emergency measures to try and keep the temperature of the earth stable?
BG: If you get into that situation, it's like if you've been over-eating, and you're about to have a heart attack: Then where do you go? You may need heart surgery or something. There is a line of research on what's called geoengineering, which are various techniques that would delay the heating to buy us 20 or 30 years to get our act together. Now, that's just an insurance policy. You hope you don't need to do that. Some people say you shouldn't even work on the insurance policy because it might make you lazy, that you'll keep eating because you know heart surgery will be there to save you. I'm not sure that's wise, given the importance of the problem, but there's now the geoengineering discussion about — should that be in the back pocket in case things happen faster, or this innovation goes a lot slower than we expect?
CA: Climate skeptics: If you had a sentence or two to say to them, how might you persuade them that they're wrong?
BG: Well, unfortunately, the skeptics come in different camps. The ones who make scientific arguments are very few. Are they saying that there's negative feedback effects that have to do with clouds that offset things? There are very, very few things that they can even say there's a chance in a million of those things. The main problem we have here, it's kind of like AIDS. You make the mistake now, and you pay for it a lot later.And so, when you have all sorts of urgent problems, the idea of taking pain now that has to do with a gain later, and a somewhat uncertain pain thing — in fact, the IPCC report, that's not necessarily the worst case, and there are people in the rich world who look at IPCC and say, "OK, that isn't that big of a deal." The fact is it's that uncertain part that should move us towards this. But my dream here is that, if you can make it economic, and meet the CO2 constraints, then the skeptics say, "OK, I don't care that it doesn't put out CO2, I kind of wish it did put out CO2, but I guess I'll accept it because it's cheaper than what's come before." 
CA: And so, that would be your response to the Bjorn Lomborg argument, that basically if you spend all this energy trying to solve the CO2 problem, it's going to take away all your other goals of trying to rid the world of poverty and malaria and so forth, it's a stupid waste of the Earth's resources to put money towards that when there are better things we can do.
BG: Well, the actual spending on the R&D piece — say the U.S. should spend 10 billion a year more than it is right now — it's not that dramatic. It shouldn't take away from other things. The thing you get into big money on, and this, reasonable people can disagree, is when you have something that's non-economic and you're trying to fund that — that, to me, mostly is a waste. Unless you're very close and you're just funding the learning curve and it's going to get very cheap, I believe we should try more things that have a potential to be far less expensive. If the trade-off you get into is, "Let's make energy super expensive," then the rich can afford that. I mean, all of us here could pay five times as much for our energy and not change our lifestyle. The disaster is for that two billion. And even Lomborg has changed. His shtick now is, "Why isn't the R&D getting more discussed?" He's still, because of his earlier stuff, still associated with the skeptic camp, but he's realized that's a pretty lonely camp, and so, he's making the R&D point. And so there is a thread of something that I think is appropriate. The R&D piece, it's crazy how little it's funded.
CA: Well Bill, I suspect I speak on the behalf of most people here to say I really hope your wish comes true. Thank you so much.
BG: Thank you.

How to Be Popular

Thứ Năm, 31 tháng 7, 2014

Trang web cua phan mem Chief Architect (3D) tuong tu nhu CAD...
http://www.chiefarchitect.com/support/database.html
Kien thuc ve Nhan su
http://kienthucnhansu.wordpress.com/
https://spoonfeedme.com.au/course/7/usyd/civl3205/concrete-structures-i/video/1353
(trang web cac video giảng về  kết cấu , kinh tế ,... cua Đại học ở Úc)
Nhất là phần nhà Gỗ: truyền lực beam, joist, ...

Xây dựng lòng tự tin

Xây dựng lòng tự tin

Chuẩn bị cho thành công!

Tự tin là thứ vô cùng quan trọng trong cuộc sống. Thế nhưng, rất nhiều người cảm thấy khó khăn để có được tự tin và đáng buồn thay, điều này có thể là một vòng luẩn quẩn: Những người thiếu tự tin sẽ rất khó để thành công.
Và rồi, hầu như không ai muốn giao công việc cho một người lúc nào cũng tỏ ra lo lắng, long ngóng, vụng về.
Mặt khác, bạn có thể bị thuyết phục bởi những người nói năng rõ ràng, luôn ngẩn cao đầu. Họ là những người đưa ra những câu trả lời chắc chắn và sẵn sàng thừa nhận khi họ không biết điều gì đó.
Người tự tin có khả năng truyền niềm tin đến người khác: đối tượng của họ, đồng nghiệp của họ, ông chủ của họ, khách hàng của họ và bạn bè của họ. Làm cho người khác tin tưởng là một trong những cách của một người tự tin gặt hái thành công.
Tin tốt là bạn có thể học và xây dựng tự tin cho bản thân mình. Cho dù bạn cố gắng tạo dựng sự tự tin cho chính bản thân hay truyền sự tự tin đến những người xung quanh thì tất cả điều đó đều đáng để nổ lực.

Vậy làm thế nào để người khác nhận ra sự tự tin ở bạn?

Mức độ của bạn tự tin có thể thể hiện thông qua nhiều cách: hành vi của bạn, ngôn ngữ cơ thể, cách bạn nói, những gì bạn nói,… Hãy nhìn vào những so sánh sau đây về hành vi của sự tự tin với hành vi của sự thiếu tự tin. Những suy nghĩ hay hành động nào để bạn nhận ra ở chính mình và người xung quanh bạn?
Tự tinThiếu tự tin
Làm những gì bạn tin là đúng, ngay cả khi những người khác phản đối và chỉ trích nó.Bạn làm theo ý kiến của người khác
Sẵn sàng chấp nhận rủi ro và tiếp tục thực hiện nhằm đạt được kết quả tốt hơn.Bạn luôn muốn mình ở trong “vùng an toàn” do sợ thất bại và để tránh rủi ro.
Thừa nhận và học hỏi từ sai lầmLàm việc chăm chỉ để che đậy những sai lầm và hy vọng rằng bạn có thể sửa chữa chúng trước khi bị ai đó phát hiện.
Chờ đợi những người khác chúc mừng bạn về những thành tích bạn đạt đượcBạn đề cao ưu điểm đến càng nhiều người và càng thường xuyên càng tốt
Chấp nhận lời khen một cách lịch thiệp. “Cám ơn, tôi thực sự đã làm việc chăm chỉ cho bản cáo bạch đó. Tôi vui vì bạn nhận thấy nỗ lực của tôi.”Né tránh lời khen một cách không câu nệ. “Oh, bản cáo bạch thực sự không có gì, bất cứ ai có thể đã làm nó.”
Như bạn đã thấy từ các ví dụ trên, sự thiếu tự tin vào bản thân sẽ “hủy hoại” chính bản thân bạn và thường có những biểu hiện tiêu cực. Người tự tin nói chung là tích cực hơn – họ tin vào bản thân và khả năng của họ. Họ cũng tin vào cuộc sống một cách toàn diện.

Sự tự tin là gì?

Hai điều cốt lõi tạo nên sự tự tin là: tự hiệu quả (self-efficacy) và lòng tự trọng.
Chúng ta thấy tự hiệu quả khi chúng ta thấy bản thân mình (và những người khác tương tự như chúng ta) nắm vững các kỹ năng và đạt được mục tiêu nhờ các kỹ năng đó. Có một điều chắc chắn rằng, nếu chúng ta học hỏi và làm việc chăm chỉ ở bất cứ một lĩnh vực nào, chúng ta sẽ thành công. Sự tự tin ấy giúp con người ta vượt qua mọi thử thách và kiên trì đối mặt với thất bại.
Điều này giống với lòng tự trọng nhưng lòng tự trọng mang ý nghĩa tổng quát hơn: chúng ta có thể đối phó với những gì đang xảy ra trong cuộc sống của chúng ta và chúng ta có quyền được hạnh phúc. Một phần, điều này xuất phát từ một cảm giác rằng những người xung quanh luôn ủng hộ chúng ta, cái mà chúng ta có thể hoặc không có thể kiểm soát. Tuy nhiên, nó cũng xuất phát từ suy nghĩ rằng chúng ta đang hành xử có đạo đức, rằng chúng ta có khả năng thực hiện những gì chúng ta muốn làm và rằng chúng ta có thể gặt hái thành công khi chúng ta đặt tâm trí vào nó.
Một số người tin rằng sự tự tin có thể được xây dựng bởi sự khẳng định và suy nghĩ tích cực. Với 15 phút, chúng tôi tin rằng suy nghĩ đó vẫn đúng nhưng nó chỉ quan trọng trong việc xây dựng sự tự tin (bằng cách thiết lập và đạt được mục tiêu) – từ đó xây dựng năng lực. Nếu không có sự nhận thức cơ bản, bạn không có sự tự tin: bạn quá tự ti và điều này chỉ đem lại thất bại, thất vọng cho bạn

Xây dựng sự tự tin


Tin xấu là không có một cách sửa chữa nhanh chóng nào hoặc bất cứ một giải pháp 5 phút để xây dựng sự tự tin.
Tin tốt là xây dựng sự tự tin là việc dễ dàng đạt được miễn là bạn có sự tập trung và quyết tâm để thực hiện. Và tin tốt hơn nữa là những gì đem đến sự tự tin của bạn cũng sẽ đem đến thành công của bạn. Sau cùng, sự tự tin được tạo dựng một cách vững chắc và rất thực. Không ai có thể lấy nó từ bạn!
Vì vậy, đây là ba bước để đạt được sự tự tin. Chúng ta sẽ sử dụng các phép ẩn dụ của một cuộc hành trình: chuẩn bị cho cuộc hành trình của bạn, lập kế hoạch và thúc đẩy hướng tới thành công.
Bước 1: Chuẩn bị cho hành trình của bạn

Bước đầu tiên liên quan đến việc bạn tự sẵn sàng cho hành trình đi tìm sự tự tin. Bạn cần phải xác định bạn đang ở đâu, nghĩ về nơi bạn muốn đến, nhận thức đúng đắn về cuộc hành trình của bạn và cam kết với chính mình để bắt đầu và ở lại với nó.
Để chuẩn bị cho cuộc hành trình của bạn, hãy thực hiện năm điều sau:
Hãy nhìn vào những gì bạn đã đạt được:
Hãy suy nghĩ về cuộc sống của bạn cho đến nay và liệt kê danh sách mười điều tốt đẹp nhất mà bạn đã đạt được trong “bản ghi thành tích”. Có thể bạn đứng đầu trong một bài kiểm tra quan trọng hoặc trong một kỳ thi hay nắm giữ vai trò chính của một nhóm quan trọng, tạo ra doanh số bán hàng cao nhất hoặc dã bạn đã tạo nên một điều khác biệt trong cuộc sống của một người khác hoặc chuyển giao một dự án có ý nghĩa trong công việc kinh doanh của bạn.
Hãy đặt danh sách đó vào nơi bạn có thể xem thường xuyên. Và sau đó dành ra ít phút mỗi tuần để hưởng sự thành công bạn đạt được!
Hãy nghĩ về những điểm mạnh của bạn:
Tiếp theo, sử dụng một kỹ thuật như phân tích SWOT (Phân tích SWOT khám phá cá nhân) để biết bạn là ai và bạn “đang ở đâu”. Nhìn vào bản ghi thành tích và nghĩ về cuộc sống gần đây của bạn, hãy nghĩ về việc bạn bè nhìn nhận điểm mạnh và điểm yếu của bạn như thế nào. Từ đó, suy nghĩ về những cơ hội và mối đe dọa bạn phải đối mặt.
Hãy chắc rằng bạn thích thú với những giây phút nghĩ về những điểm mạnh của mình!
Hãy suy nghĩ về những gì quan trọng với bạn, và nơi bạn muốn đến:
Tiếp theo, hãy nghĩ về những điều thực sự quan trọng với bạn và những gì bạn muốn đạt được trong cuộc sống.
Thiết lập và đạt được mục tiêu là một phần quan trọng của phần này. Sự tự tin thật sự cũng xuất phát từ đây. Thiết lập mục tiêu là quá trình bạn tạo dựng mục tiêu cho mình và đo lường thành công của bạn trong việc đạt đến các mục tiêu đặt ra. Xem bài báo của chúng tôi về thiết lập mục tiêu để tìm hiểu cách sử dụng công cụ hữu ích này hoặc sử dụng Life Plan Workbook để giúp bạn vạch định mục tiêu một cách chi tiết (xem “Lời khuyên” dưới đây).
Ghi lại các mục tiêu thiết lập của bạn vào bảng phân tích SWOT. Đặt mục tiêu nhằm khai thác các điểm mạnh và hạn chế những điểm yếu của bạn, qua đó vạch ra các cơ hội cho bạn và kiểm soát các mối đe dọa bạn phải đối mặt.
Sau khi đã thiết lập các mục tiêu quan trọng trong cuộc sống của mình, bạn hãy xác định những việc cần làm đầu tiên trong mỗi giai đoạn.

Lời khuyên:

Hãy chắc chắn rằng đó là một bước rất nhỏ, có thể bạn sẽ cần chưa đến một giờ để hoàn thành nó
Khởi động việc quản lý trí óc của bạn:
Ở giai đoạn này, bạn sẽ bắt đầu quản lý trí óc của bạn. Học cách nhận biết và đánh bại những ý nghĩ của bản thân mà chính chúng sẽ phá hủy sự tự tin của bạn. Xem bài viết của chúng tôi về tư duy tích cực hợp lý để biết cách thực hiện điều này.
Thực hiện cam kết thành công với chính mình!
Phần cuối cùng của việc chuẩn bị cho cuộc hành trình này là để thực hiện một lời hứa rõ ràng và dứt khoát với chính mình rằng bạn hoàn toàn cam kết cho cuộc hành trình của bạn, và bạn sẽ làm tất cả những gì trong khả năng của bạn để đạt được nó.
Để được trợ giúp với việc đánh giá và quản lý rủi ro bạn phải đối mặt, rủi ro của chúng tôi đọc bài viết phân tích và quản lý.
Dù sao đi nữa, thực hiện lời hứa!

Lời khuyên: Cân đối sự tự tin

Sự tự tin là một thứ gì đó về sự cân đối. Ta vẫn thường thấy, một số người tỏ ra rất thiếu tự tin, nhưng cũng có người quá tự tin.
Nếu bạn không có đủ sự tự tin, bạn sẽ tránh những việc có tính rủi ro cao và đòi hỏi sự nỗ lực của bản thân và như thế, sẽ không có bất cứ sự nỗ lực nào ở bạn hết. Mặt khác, nếu bạn quá tự tin, bạn có thể mắc phải quá nhiều rủi ro, làm việc vượt quá khả năng của bạn và những hậu quả đem lại sẽ khá nặng nề. Bạn cũng có thể rất lạc quan rằng bạn không cần phải cố gắng hết sức để thành công.
Để làm được điều này bạn cần phải có sự tự tin đúng mức dựa nên thực tế cũng như năng lực của bản thân. Với sự tự tin đúng mực, bạn có thể lường trước những rủi ro, thử thách bản thân (nhưng vẫn nằm trong khả năng của bạn) và nỗ lự hết mình.
Vậy bạn tự tin vào bản thân như thế nào? Hãy thử làm một vài câu hỏi ngắn sau đây để khám phá bản thân mình tự tin như thế nào và bắt đầu vạch chiến lược nâng cao mức độ tự tin của bản thân. (làm bài kiểm tại bài viết: bạn tự tin như thế nào?)
Bước 2: Lập kế hoạch
Đây là lúc bạn bắt đầu, dần dần tiến tới mục tiêu của bạn. Bằng cách làm đúng việc và bắt đầu từ những việc nhỏ, dễ thực hiện  bạn thực sự đang đi trên con đường hướng tới thành công – đi đôi với việc này là sự khởi đầu việc xây dựng sự tự tin.
Xây dựng những kiến thức để thành công:
Nhìn vào mục tiêu của mình, xác định những kỹ năng bạn sẽ cần phải có để đạt được mục tiêu ấy. Và sau đó, bạn hãy xác định cách thức đạt những kỹ năng này một cách tự tin và tốt nhất. Không nên chấp nhận một giải pháp sơ sài hay tạm ổn- tìm một giải pháp, chương trình một hoặc một khóa học giúp trang bị đầy đủ cho bạn, giúp bạn đạt được những gì bạn muốn. Sẽ lý tưởng hơn nếu khóa học ấy cấp cho bạn một chứng chỉ hoặc bằng cấp có giá trị mà bạn có thể tự hào về chúng.
Tập trung vào các vấn đề cơ bản:
Khi bắt đầu, bạn không nên cố làm những việc đòi hỏi sự khéo léo hoặc sự tỉ mỉ. Không nên cố đạt đến sự hoàn hảo – chỉ cần thích thú với những công việc đơn giản và hoàn thành chúng thật tốt, thật xuất sắc.
Đặt những mục tiêu nhỏ và hoàn thành chúng:
Bắt đầu với những mục tiêu rất nhỏ mà bạn đã vạch ra ở bước 1, tạo cho mình thói quen thiết lập chúng, đạt được chúng và ăn mừng thành quả đạt được. Đừng “thử thách hóa” mục tiêu ở thời điểm này, bạn chỉ nên tạo thói quen “đạt được-ăn mừng” những thành quả đó thôi.Từng chút một, bắt đầu chồng chất những thành công!
Quản lý trí óc của bạn
Mặt khác, bạn nên học cách xử lý thất bại. Chấp nhận những sai lầm có thể xảy ra khi bạn thử làm điều gì đó mới mẻ. Thực tế, khi đã có thói quen xử lý những sai lầm và coi chúng như một bài học kinh nghiệm, bạn (hầu như) có thể nhìn nhận những sai lầm đó như một việc tích cực. Sau cùng, tất cả những điều trên đều được “cô đọng” bằng câu “Nếu nó không giết bạn, nó làm cho bạn mạnh mẽ hơn!”
Bước 3: Thúc đẩy hướng tới thành công
Ở giai đoạn này, bạn sẽ cảm thấy sự tự tin của bạn đang dần được tạo dựng. Bạn đã hoàn tất một số các khóa học bạn bắt đầu ở bước 2 và sẽ có rất nhiều thành công để ăn mừng!
Đây là thời gian để thử thách chính mình. Thực hiện các mục tiêu lớn hơn một chút và những thách thức khó khăn hơn một chút. Tăng giới hạn cam kết của bạn.
Lời khuyên 1:
Ở giai đoạn này sự tự tin của bạn đang dần được tạo dựng, bạn nên chú ý đừng sa đà vào việc tận hưởng thành công của mình. Hãy đặt mình ở vị trí bắt đầu, mọi người thường nổ lực tốt hơn khi bắt đầu.
Lời khuyên 2:
Nếu bạn chưa rõ mức độ tự tin của mình, hãy xem bài “Bạn tự tin như thế nào” của chúng tôi để khám phá mức độ tự tin của bạn và xác định chiến lược xây dựng sự tư tin cho bạn.
Miễn là bạn thử thách bản thân một cách vừa phải, không quá mức, bạn sẽ nhanh chóng tạo dựng được sự tự tin.
Thiết lập mục tiêu được cho là kỹ năng quan trọng nhất bạn có thể học hỏi để nâng cao sự tự tin của bạn. Nếu bạn chưa đọc và áp dụng bài viết về thiết lập mục tiêu, bạn có thể đọc nó ở đây.
15 phút sưu tầm và biên tập

Thứ Bảy, 12 tháng 4, 2014

Đánh giá nghề nghiệp với phân tích SWOT

Phân tích SWOT giúp bạn phát huy tất cả tài năng và tận dụng mọi cơ hội đến với bạn trên con đường nghề nghiệp. SWOT là viết tắt của 4 chữ Strength (Thế mạnh), Weakness (Điểm yếu), Opportunity (Cơ hội) và Threat (Thách thức). Bạn chỉ có thể thành công với công việc mà bạn có thể tận dụng tối đa thế mạnh bản thân. Tương tự, khi biết rõ điểm yếu của mình, bạn có thể chủ động không để chúng ảnh hưởng đến công việc.
SWOT còn giúp bạn khám phá ra những cơ hội tiềm ẩn giúp bạn tiến nhanh đến thành công nhưng cũng không lơ là những thách thức cản trở sự phát triển của bạn. Còn chần chừ gì mà không cầm bút lên và làm ngay bài phân tích SWOT của mình.
Strength - Điểm mạnh
• Thế mạnh nào chỉ riêng bạn có còn những người khác thì không? (ví dụ về kĩ năng, bằng cấp, học vấn hoặc các mối quan hệ)
• Bạn làm việc gì tốt hơn những người khác?
• Bạn có thể đạt được những năng lực cá nhân nào?
• Đâu là những điểm mạnh mà mọi người (kể cả sếp) nhận thấy ở bạn?Đánh giá nghề nghiệp với phân tích SWOT
• Bạn tự hào nhất về những thành tích nào của mình?
• Những giá trị nào bạn tin rẳng những người khác không thể hiện được?
• Bạn có phải là một phần của một hệ thống mà không ai khác được tham gia vào? Nếu thế, mối liên hệ giữa bạn với những người có ảnh hưởng là gì?
Hãy tự đánh giá bản thân dựa trên quan điểm của bạn và của những người xung quanh. Đừng tỏ ra khiêm tốn hay e dè – hãy thật khách quan.
Và nếu bạn gặp khó khăn khi phân tích điểm mạnh, hãy liệt kê một loạt những cá tính của bạn. Rất có khả năng một vài tính cách này chính là ưu điểm mà bạn chưa nhận ra.
Bí quyết:
Bạn nên xem xét điểm mạnh của mình trong mối tương quan với những người xung quanh. Ví dụ, nếu bạn là một nhà toán học có tài trong khi quanh bạn đều là những người cực kỳ giỏi toán, thì đây không hẳn là một thế mạnh cho vị trí hiện tại của bạn. Trên thực tế, đó có thể là một điều kiện cần để bạn tồn tại.
Weakness - Điểm yếu
• Những việc nào bạn thường xuyên phải từ chối vì không đủ tự tin để thực hiện?
• Đâu là những điểm yếu mà những người xung quanh sẽ đánh giá về bạn?
• Bạn có hoàn toàn tự tin với trình độ học vấn và các kĩ năng của mình? Nếu không, nhược điểm lớn nhất của bạn nằm ở đâu?
• Những thói quen không tốt trong công việc của bạn là gì? (ví dụ: bạn hay đi trễ, bạn nóng vội hoặc bạn kiểm soát stress rất tệ)
• Những tính cách nào cản trở bạn trong công việc? Lấy ví dụ, nếu công việc đòi hỏi bạn phải tiến hành các cuộc họp một cách thường xuyên, nỗi sợ hãi phải nói chuyện trước đám đông sẽ là một nhược điểm rất lớn.
Một lần nữa, hãy đánh giá điểm yếu của mình theo hướng chủ quan lẫn khách quan. Có những nhược điểm nào mà mọi người đều thấy ở bạn, chỉ riêng bạn là không? Có phải đồng nghiệp luôn thể hiện khả năng vượt trội hơn bạn trong những lĩnh vực quan trọng? Hãy suy nghĩ thực tế - đối mặt với sự thật không dễ chịu này càng sớm càng tốt là cách hay nhất bạn nên làm.
Opportunity - Cơ hội
• Những công nghệ mới nào có thể hỗ trợ bạn? Bạn có thể tìm được sự giúp đỡ từ người khác nhờ Internet không?
• Ngành nghề của bạn có đang phát triển không? Nếu có, bạn sẽ tận dụng cơ hội từ thị trường hiện tại bằng cách nào?
• Bạn có xây dựng cho mình một mạng lưới những đầu mối liên lạc chiến lược – những người có thể trợ giúp bạn hoặc cho bạn những lời khuyên hữu ích?
• Trong công ty bạn hiện đang có những xu hướng nào (về quản lý hoặc những lĩnh vực khác), và bạn có thể tận dụng cơ hội từ chúng không?
• Có đối thủ nào của bạn vừa thất bại trong một nhiệm vụ quan trọng nào đó? Nếu thế, bạn có tận dụng được cơ hội từ sai lầm của họ không?
• Trong công ty hay trong lĩnh vực mà bạn đang làm việc, có nhu cầu nào đó phát sinh nhưng chưa ai có thể đáp ứng không?
• Khách hàng có điều gì than phiền về công ty của bạn không? Nếu có, liệu bạn có thể tự tạo cho mình một cơ hội bằng cách đề ra một giải pháp?
Bạn sẽ tìm thấy nhiều cơ hội hữu ích trong những trường hợp sau:
• Những sự kiện giao lưu cộng đồng, các lớp học hay những buổi hội thảo.
• Một đồng nghiệp nghỉ phép dài hạn. Bạn có thể đảm nhiệm một vài dự án của anh ấy để lấy thêm kinh nghiệm chứ?
• Một vai trò hoặc một dự án mới bắt buộc bạn học thêm những kỹ năng mới, chẳng hạn nói chuyện trước công chúng hay quan hệ quốc tế.
• Công ty mở rộng quy mô hoặc sáp nhập. Bạn có kĩ năng đặc biệt nào (ngoại ngữ chẳng hạn) có thể giúp ích cho quá trình này?
Điều quan trọng là bạn đánh giá đúng mức những ưu điểm và nhược điểm của mình, và tự hỏi liệu việc phát huy ưu điểm và khắc phục nhược điểm có mở ra cho bạn thêm nhiều cơ hội mới hay không.
Threat – Thách thức
• Những trở ngại nào trong công việc mà bạn đang phải đương đầu?
• Có đồng nghiệp nào đang cạnh tranh với bạn về dự án hay vị trí trong công việc không?
• Công việc của bạn (hay nhu cầu thị trường đối với công việc của bạn) có thay đổi không?
• Sự thay đổi công nghệ có đe dọa vị trí hiện tại của bạn không?
• Có điểm yếu nào của bạn có khả năng dẫn đến nguy cơ không?
Hãy đọc lại phân tích SWOT của mình để có những điều chỉnh hay thay đổi tích cực cho công việc hiện tại. Nếu bạn nhận ra rằng, công việc hiện tại không phát huy tối đa thế mạnh của mình, hãy nhìn sang phần cơ hội, có cơ hội nào để bạn thay đổi? Nếu không, hãy mạnh dạn tìm một công việc mới, giúp bạn thành công hơn!
                                                                                                                            Lược dịch từ Mindtools

Thứ Tư, 9 tháng 4, 2014

BÔNG LÚA CHÍN


Nhà báo Ikegami Aki đã nói rằng, đối với một người điểm cốt lõi để nâng cao khả năng giao tiếp là thái độ khiêm tốn.
Việc đón nhận sự chỉ bảo của người khác một cách chân thành không chỉ tiếp thu kiến thức, mà còn giúp cho khả năng giao tiếp của bạn tốt hơn vì bạn đã tạo được thiện cảm với những người trong công ty qua thái độ khiêm nhường của mình.
Nếu tỏ vẻ đã hiểu rồi dù không hiểu gì hết ta sẽ không hỏi những điều đáng lẽ là nên hỏi. Những ai mà có cái tôi quá lớn, lúc nào cũng tỏ vẻ ta đây thì khó mà trưởng thành được. Mối quan hệ với những người trong công ty cũng không suôn sẻ.
Càng lớn tuổi thì khó mà chấp nhận những điều mà người khác chỉ bảo. Chính thái độ khiêm tốn tiếp thu những điều người khác chỉ bảo là nhân tố nâng cao nhân cách con người. Mối quan hệ tin tưởng lẫn nhau giữa các đồng nghiệp cũng sẽ tốt đẹp hơn.
Nhà báo Ikegami Aki khuyên rằng, càng có nhiều kinh nghiệm, càng chuyên nghiệp thì càng cần có thái độ khiêm tốn, như câu thành ngữ “Càng chín bông lúa càng trĩu nặng”.

Bài học hôm nay
HÃY KHIÊM TỐN